MỊ CHÂU - TRỌNG THUỶ
Nghiệt phận, bi tình?
Hoạ Thuỷ Tiên
* * *
Hồi 1: Mị Châu
Chương 2: Huyết Đổ Mai Tàn
Đối lập với khung cảnh hỗn loạn nơi thành Cổ Loa, mặt hồ khuất sau núi yên vắng đến lạ. Mọi cảnh vật ở vùng đất linh thiêng này đều im lìm đầy ngạo nghễ, ngoài tiếng vó ngựa văng vẳng truyền đến, phá vỡ bầu không khí thanh nghiêm. Thì còn hai kẻ phàm phu tục tử là cha con ta tới lánh nạn.
Vua cha xuống ngựa, nặng nề thở dài một tiếng, hướng về phía mặt hồ phẳng lặng mà kêu lên:
“Ông trời nỡ tuyệt đường ta!”
Tức thì mặt hồ dậy sóng, làn nước cuồn cuộn bốc lên cao. Bọt nước lại như đang ngậm một khối căm hờn, không ngừng phun trào giữa không trung. Thần Kim Quy xuất hiện trên đỉnh lưỡi sóng, toàn thân là một màu vàng chói mắt, tỏa ra vầng hào quang xung quanh mình, nổi bật giữa khung cảnh âm u tĩnh lặng. Nhưng so với vẻ ngoài chói lóa của Thần, điều khiến ta khiếp sợ là đôi mắt đỏ ngầu đầy giận dữ đang nhìn ta chằm chằm. Thần Kim Quy giơ vuốt lên chỉ thẳng vào ta mà rằng:
“Giặc đang ở sau lưng nhà vua.”
Ta thất kinh. ‘Giặc’ ư? Làm sao ta có thể là giặc cơ chứ? Ta suốt đời tôn thờ một chữ ‘hiếu’ sao lại làm chuyện phản nghịch với vua cha. Hà cớ gì thần Kim Quy lại tố ta là giặc. Ta trợn tròn mắt, lắp bắp hướng về vua cha không biết nói câu gì.
Vua cha cũng hoảng hốt không kém, nhìn ta với ánh mắt không tin nổi. Rồi người hết quay sang ta rồi lại nhìn thần Kim Quy , vẻ mặt mâu thuẫn tột cùng.
Tiếng ngựa từ xa truyền đến, thần sắc vua cha bỗng suy sụp, khuôn mặt người tái nhợt đi khi nhìn tới dải lông ngỗng trên đường. Đôi mắt người ngập tràn giận dữ, người hét lên:
“Sao ngươi dám!”
Cùng với thanh âm thốt ra là lưỡi kiếm vung lên, chém một đường sắc lẹm vào không khí. Rồi nhắm cổ ta mà hướng xuống. Trước ranh giới sinh tử mong manh, ta còn kịp nhìn thấy một tia đau xót trong đáy mắt vua cha, người nhìn ta đầy thống khổ. Khiến phận làm con muôn phần đau đớn. Giây phút ngã xuống, tiếng vó ngựa đã vọng tới hai bên tai ta, chàng tới rồi…
***
Thật ra sau này khi đã hiểu hết mọi chuyện, ta không những không trách vua cha ra tay tuyệt tình, mà còn cho là người đã làm đúng. Vua cha thân là vương một nước, lại để sa cơ đồ vào tay giặc, khiến muôn dân lầm than khốn cực. Mà người gián tiếp gây ra chuyện đó, lại là đứa con duy nhất người hết mực thương yêu, là Mỵ Châu ta. Lúc xuống tay với ta, ta biết vua cha đã vô cùng đau khổ, xét cho cùng người cũng là một người cha, lại chính tay xử tử con mình, hẳn là rất khó khăn. Nhưng là vua một nước, người đã lấy đại cục làm trọng, đích thân hành án với kẻ phản quốc đã gây ra đại họa cho nước nhà.
An Dương Vương người, trăm năm tiết khí, dũng trí công minh. Dù sau khi tuẫn kiết người đã sớm đầu thai, cha con âm dương cách biệt nhưng trong sâu thẳm trái tim ta, người vẫn là người cha vĩ đại mà ta muôn phần yêu thương nể trọng. Nếu sau này có duyên gặp lại ở chốn dương gian, ta nguyện được một lần nữa là con của người, hoặc chí ít là được làm tì nô hầu hạ người. Trả hết chữ ‘hiếu’ kiếp này còn dang dở.
Còn về phần Trọng Thủy, mặc dù chàng đã lừa ta, khiến ta tan cửa nát nhà, muôn đời phỉ nhổ. Nhưng ta cũng không nỡ trách chàng. Chắc chắn chàng cũng có nỗi khổ khó nói, chàng là hoàng tử xứ Bắc, sinh trưởng trong hoàng thân vọng tộc, ắt lẽ giúp phụ vương việc nước cũng là chuyện thường tình. Chỉ là Triệu Đà quá mức ngoan độc, bày ra mưu kế thâm hiểm. Khiến người ta mắc bẫy, phải chịu thua trước hắn. Khiến chàng vì vậy mà phụ ta.
Có trách thì hãy trách ta, lại hồ đồ mà mang bí mật quốc gia ra tiết lộ. Phải chăng lúc ấy ta đã cự tuyệt chàng. Phải chăng khi ấy ta sáng suốt nhận ra ý đồ của chàng, suy xét kĩ lưỡng về tình cảnh chính trị của hai quốc gia thì đã không gây ra sự ngày hôm nay. Phải chăng…
Nhưng giờ thì đã muộn rồi, còn phải chăng gì nữa, ta chỉ còn biết ngồi đây, hận mình, hận số trời khắc nghiệt. Sao lại cho ta gặp chàng trong tình cảnh ấy. Sao ta lại là công chúa nước Nam và chàng lại là hoàng tử xứ Bắc. Số phận oan trái đã đẩy chàng với ta vào vòng xoáy tham quyền. Khiến hạnh phúc hai ta không được trọn vẹn. Sự thật mới xót xa làm sao.
Đôi lúc ta thầm nghĩ, nếu ta và chàng đều là những người dân thuần phác, chắc hẳn ta và chàng sẽ hạnh phúc lắm, rồi chúng ta sẽ có con, những đứa con bé bỏng đáng yêu của ta và chàng. Hẳn lúc đó cuộc sống sẽ thật dễ chịu tốt đẹp làm sao.
Có một điều ta luôn hồ nghi, luôn lo sợ. Đó là liệu Trọng THủy chàng ấy có thật lòng yêu ta. Nếu những lời thề nguyền của chàng là giả dối, nếu những cử chỉ yêu thương chỉ là lừa gạt. Thì… ta biết phải làm sao? Mỗi lần nghĩ đến khả năng này, tim ta lại như bị bóp nghẹt. Ta rất sợ ngày nào đó gặp lại, chàng cười vào mặt ta và nói ta ngu ngốc. Bị chàng điều khiển mà không hay, ngoan ngoãn làm theo, bán nước, bán cả thân tình. Bởi vậy, dù ta rất muốn gặp lại phu quân nhưng lại rất sợ chàng không yêu ta thật, sẽ ruồng bỏ tuyệt tình với ta. Cho nên không gặp vẫn hơn. Ít nhất ta có thể nghĩ theo hướng ngược lại một cách dễ dàng. Vẽ ra một khung cảnh hạnh phúc nào đó ở nơi u ti âm lạnh này.
Khi tình yêu bị vấy bẩn bởi vòng xoáy vương quyền thật đáng sợ, thật không phân biệt được đâu là sự thật và đâu là là giả dối. Hoặc giả tình yêu có là thật thì nó cũng sẽ sớm bị phá hủy, bởi sự mong manh yếu ớt ấy làm sao chống chịu được cơn cuồng phong quyền lực tối đen hiểm ác.
Nghĩ tới đây, ta khẽ thở dài một tiếng. Lại nhận ra mình đã ngồi đây khá lâu rồi. Trước mặt ta là một đoạn của sông Tử Tuyền. Đây là nơi những linh hồn sau khi chết sẽ đi theo bọn quỷ nha sai xuống địa ngục, hay nói cách khác chính là nơi giao nhau giữa dương gian và âm phủ. Ta nhìn lớp sương mờ mờ đang phủ trên bờ sông, lòng bỗng dậy lên bao cảm giác thương nhớ. Ở đó là nơi ta sinh ra và lớn lên, chứa đựng bao kí ức êm đẹp, nhẹ nhàng. Mặc dù đó có chứa khá nhiều những hoài niệm đớn đau. Nhưng so với chốn âm thế lạnh lẽo này thì đó là nơi thật ấm áp và vui vẻ biết bao.
Ta khẽ liếc ráng chiều đỏ rực phía bên kia, hoàng hôn đang phủ chiếu lên dòng sông đỏ tươi như máu, lấp lánh như một dải lụa thấm đẫm huyết đỏ của ai kia. Trời lại sắp tối, chỉ chút nữa thôi dòng người chết sẽ lại đổ xuống địa phủ, tiếp thêm phần âm khí lạnh lẽo cho vùng đất vốn đã đầy tà khí này. Cây cối quanh ta bắt đầu run rẩy, những chiếc là mang hình thù kì quái, quỷ dị lung lay, nương theo cơn gió mà nhảy nhót. Như những âm hồn nhảy lên vũ điệu chào đón người mới tới.
Thật ra chốn âm phủ cũng như trần gian, cũng có cỏ cây hoa lá, cũng có nhà cửa, sông núi. chỉ là vì đây là chốn cho người âm, nên cái gì cũng đầy quỷ dị, hình dáng gớm ghiếc. Chỉ duy có gốc cây bích đào nơi ta đang ngồi này là bình thường, thậm chí hoa nở còn đẹp hơn trên trần gian. Nghe đâu cây đào này do một yêu nữ có tên Đào Anh đem xuống trồng, khi xưa nàng nàng ngây thơ tin tưởng người mình yêu mà bị hại chết thảm. Cha mẹ nàng biết nàng thích hoa đào nên đau khổ mà chôn nàng theo gốc đào này. Từ đó ngày đêm Đào Anh đều ngồi ở gốc đào này trông ngóng tung tích người yêu để nung nấu trả thù, rồi hai người gặp được nhau, nhưng sau khi hại đã được chàng ta thì nàng mới biết mình đã hiểu lầm chàng. Cũng chính giờ phút ấy, nàng được siêu sinh.
Nhưng Đào Anh không làm vậy, nàng dành hết sinh khí của mình cho cây đào này, còn bản thân vĩnh viễn lưu đầy nơi tám tầng địa ngục như một sự đền tội. Mãi mãi không thoát ra được.
Khi nghe câu chuyện của Đào Anh, ta bỗng rơi nước mắt. Phần vì cám cảnh số kiếp tai ương của nàng, phần vì cảm thấy ta và nàng số phận có đôi nét tương đồng, khóc cũng là cho đôi bên. Từ đó ngày nào ta cũng ra gốc đào này, cảm thấy mình như nàng Đào Anh vậy, chỉ là so với nàng ta không hề thù hận Trọng Thủy.
Tiếng kèn mõ kêu lên một hồi làm ta giật mình. Bất kì âm thanh nào nơi đây cũng đều rùng rợn và đáng sợ cả. Tiếng kêu tựa như một âm hồn đang gào thét, chốc chốc lại rên rỉ, tắc nghẹn rồi im bặt. Thời gian mở của ranh giới âm dương đã tới tới. Một hàng người thấp thoáng sau làn sương mờ, dáng đi lù đù chậm chạp qua chiếc cầu. Mỗi tuần một lần ta đều đến đây. Phần vì muốn nghe tin tức trên dương gian, phần vì muốn nhìn thấy cảnh đông đúc ít gặp nơi cô đơn trống trải này, cho dù họ chỉ là âm hồn đi nữa.
Dòng người vừa đi vừa nói chuyện, trông họ cứ như đi tới một nơi ở mới chứ không phải địa ngục. Có người than vãn về cuộc sống khốn khổ trước kia của mình, có người lại hối tiếc về sự sung sướng xưa kia chưa hưởng hết. Khung cảnh nhộn nhịp và tấp nập thật ít có.
Mấy năm nay, Âu Lạc bị nhà Triệu Đà đô hộ, người chết xuống âm ti chưa bao giờ đông như thế, nước Tử Tuyền đã đỏ nay càng thêm đỏ. Họ chết vì quân giặc hung tàn, chết vì ách thống trị dã man của kẻ ngoại xâm. Nghe nói sau khi Cổ Loa thất thủ, thây chất thành núi, máu chảy thành sông. Cảnh tượng vô cùng thảm khốc. Tiếng khóc than ngút tận trời xanh.Điều này làm ta vô cùng thống khổ, lỗi là tại ta, vì ta mà nên cớ sự ngày hôm nay. Những chúng dân hiền lành chất phác, họ đâu đáng bị như vậy.
Dòng người đổ xuống ngày một nhiều, họ vừa nói chuyện râm ran vừa nhìn xung quanh. Một số người nhìn thấy ta, gương mặt họ chuyển từ kinh ngạc sang tức giận, có người còn nhổ toẹt một bãi nước bọt ra điều khinh bỉ. Ta cúi đầu thay cho lời xin lỗi. Cảnh tượng này ta gặp nhiều rồi, ta cũng chẳng trách họ, mà muôn phần áy náy với họ.
Lát sau dòng người đi dần vãn, ta cũng định quay trở về thì bỗng nghe thấy một cái tên khiến ta khựng người lại, tim nảy lên một nhịp.
“Ngươi biết gì chưa? Con trai Triệu Đà tên Trọng Thủy hôm rồi hắn vừa trẫm mình xuống giếng tự tử đấy, người ta đồn hắn vì nhớ thương công chúa Mỵ Châu mà làm vậy đó.”
“Ui dào, đáng đời! Nhớ thương gì cái ngữ bội bạc như hắn, có mà hắn bị quả báo ấy, không biết khi nào hắn xuống đây nhỉ?”
“Ta không biết, chắc ba ngày sau khi chết, ta cũng thế còn gì.”
“…”
Trọng Thủy? Chàng chết rồi? Ta khẽ lẩm bẩm kinh ngạc.
Hoạ Thuỷ Tiên
FACEBOOK.COM/100007510814571