CÁCH MỘT Ý NIỆM
Kết cục cuối cùng của tình yêu, nếu không phải cả hai cùng hạnh phúc thì là hai người khổ đau...
Mã Đằng
* * *
Độc quyền đăng tải tại Tờ báo cá nhân dành cho tuổi học trò
>>
Đọc trên Word Online* * *
Chương 1
Ngày 30/04/2016
05:00am
- Này Khang!
- Gì hả? - Khang vừa thay cảnh phục, vừa quay đầu lại nhìn Tâm.
- Tao về quê đây, không trực chung với mày được rồi. Thông cảm nhé em yêu ~!
- Biết rồi, cút cho bố nhờ. Chúc mày 30 tháng tư vui vẻ!
Khang vừa nói, vừa bước ra khỏi cửa. Tay giơ lên kiểu chào tạm biệt:
- Nhớ đóng cửa hộ tao nhé, mất hạt bụi nào mày không đền nổi cho tao đâu đấy.
Tâm lắc đầu cười mỉm nhìn bóng Khang khuất đi, cậu quen thằng bạn này tính ra cũng khá lâu rồi. Từ cái ngày chập chững bước và đại học, rồi ở cùng phòng. Có thể nói, 5 năm đại học chỉ có Khang là thân nhất trong số đám bạn trong ký túc xá, vì hai thằng nói chuyện khá hợp mà. Rồi qua ngày tốt nghiệp, cả hai đứa được công tác tại quê Khang, Phú Thọ cổ kính. Tâm quê ở Tuyên Quang, cách Việt Trì - nơi công tác của Khang - không xa lắm nên cả hai cùng công tác tại đây. Bố của Tâm mất sớm, ít lâu sau mẹ cũng theo bố Tâm mà đi. Chỉ nhớ ngày hôm đó Tâm khóc nhiều lắm, lúc ấy chắc Tâm khoảng 5 tuổi. Thế rồi, Tâm được gửi vào cô nhi viện, điều Tâm muốn là trở thành người của chính nghĩa, để bảo vệ mạng sống cho người khác, không để bất cứ ai lâm vào hoàn cảnh của bố mình nữa, không muốn bất cứ đứa trẻ nào rơi vào trường hợp giống bản thân. Và, mong ước ấy đã trở thành sự thật. Thành tích của Tâm có thể nói là treo khắp khách đường của cô nhi viện, đỗ vào Học Viện Cảnh Sát với số điểm 32 điểm rồi trở thành idol của các nữ sinh "cuồng soái ca" trên Facebook. Ai cũng suýt xoa khen ngợi nhưng chẳng ai biết, với Tâm, thành tích ấy đâu phải như không mà có thể có được.
Lên xe khách, Tâm tranh thủ lấy điện thoại ra thực hiện một cuộc gọi.
- Này, tôi đang về Tuyên Quang đây nhá, nhanh mà đến đón tôi đi. Nếu không thì coi chừng đấy.
- Anh định làm gì tôi? - Một giọng nữ đanh đá trả lời vẻ khiêu khích.
- Tủ lạnh nhà cô sẽ sạch bóng như rửa bát Sunlight trên TV chứ sao nữa.
- Tôi thách anh có thể làm điều đó đấy!
Rồi trong điện thoại, một lượng tạp âm lẫn lộn đập và tai Tâm:
- Chú mày tưởng tủ lạnh nhà cái Lâm chỉ mình chú mày dùng à?
- Về nhanh đi thằng khốn, sắp trưa rồi đấy, 6 phút nữa là 7 giờ rồi.
Tâm nhăn mặt, nhưng rồi chợt dãn ra rồi ở một nụ cười hạnh phúc. Đúng là, không ai tốt bằng bạn bè. Sau khi xuống bến xe, cậu đi bộ đến nhà Lâm. Nhà Lâm không lớn lắm, nhưng cũng khá khang trang. Do nhà trong nội thành nên rào rất cao, bên trong có sân nhỏ, vài chậu bon sai, đặc biệt là một luống rau xanh tốt mà ai nhìn cũng phải suýt xoa.
"Ping pong"
Tiếng chuông vừa dứt, cửa nhà bật mở, ngay lập tức Tâm đã bị nhấc bổng và bằng vận tốc ánh sáng, cậu đã bị nhấc đi rồi quăng lên ghế sofa ở phòng khách nhà Lâm. Lâm đóng cửa rào xong, đóng nốt cửa nhà trong rồi cũng vào trong nhà ngồi xuống chỗ sàn cạnh sofa có hai cô nàng đang thành thơi chụp ảnh.
Ngọc - Cô gái đang đi từ nhà bếp ra cất tiếng hỏi Lâm:
- Cái Thảo đâu rồi, đi chợ từ sớm mà đến giờ vẫn chưa về á?
- Về ngay ấy mà. Cậu đợi một lát nữa đi. - Lam trả lời.
Thảo nhìn về phía sofa cạnh Lâm, nơi một chiến trường khốc liệt đang sôi nổi.
- Này này, các cậu nhẹ nhàng một chút đi. Người ta mới đến phải để người ta nghỉ mệt một chốc chứ!
Lời Thảo có lẽ không thể làm vơi đi được đợt tấn công như vũ bão của ba thằng bạn thân lên Tâm.
- Đồng chí Tâm, tại sau một năm qua không về thăm tôi? - Tuấn lấy khuỷu tay đè lên cổ Tâm.
- Đồng chí có bạn gái rồi có phải không? - Tùng hỏi to, hai tay ra sức giữ Tâm lại, ngăn không cho giãy giụa. Hậu ngồi bên phải, lấy tay nâng gọng kính ôn tồn giải thích:
- Không sai! Chỉ có vì gái tên này mới bán đứng bạn bè thôi, đối với tên này tiền không phải là vấn đề bởi, vốn hắn chẳng có tiền.
* * *
"Tách"
Khang mở điện thoại, một thông báo Facebook hiện ra:"Minh Tâm đã đăng một video mới". Định click vào xem, thì Khang nghe tiếng gọi của Tổ trưởng:
- Khang, vào đây.
Khang lập tức chạy đến chỗ tổ trưởng. Khi đã tập hợp đầy đủ, tổ trưởng mới cất giọng:
- Hôm nay có một sự thay đổi, đội bảo vệ an ninh đền Hùng hôm nay sẽ không do anh chỉ huy nữa mà do trực tiếp Trưởng công an thành phố chỉ huy. Do vậy, đội chúng ta phải biểu hiện cho thật tốt.
Tổ trưởng Trung nhìn lên đồng hồ, ngước mặt lên nói tiếp:
- Bây giờ là 7 giờ 14 phút, đây là lịch phân bố đội hình đã sắp xếp vừa gửi xuống, mọi người xem và nhớ rõ vị trí cộng ca trực của mình. Nhất định không được lơ là vì hôm nay lượng người có thể đông hơn hôm qua rất nhiều. Đã rõ cả chưa?
- Rõ!
Tổ trưởng Trung rời khỏi, mọi người xô xít nhau xem vị trí gác hôm nay. Ca trực đầu tiên bắt đầu từ lúc 6 giờ do tổ trưởng Trung đảm nhiệm. Bắt đầu từ 7 giờ 30 phút sẽ do các thành viên trong đội trực. Khang trực ca thứ ba, từ 12 giờ đến 13 giờ 30 phút. Cả buổi sáng có thể được rảnh rỗi. Khang thở phào, xoa xoa bụng:
- Nói gì thì nói, ăn trước rồi tính sau.
* * *
- Tâm, có điện thoại của cậu này. - Hồng giơ giơ chiếc điện thoại trên tay, gọi Tâm.
Tâm ngước mắt nhìn, quát:
- Buông ra coi mấy thằng quỷ, tao nghe điện thoại đã.
Ngón tay trượt nhẹ trên màn hình điện thoại, Tâm nhanh chóng trả lời điện thoại.
- Mày đến nơi chưa đấy? - Giọng Khang.
- À, đến rồi. Có gì không?
- Sáng đi vội tao quên nhờ mày mua hộ ít ... , chiều về nhớ mua hộ tao nhé.
- Được, tao biết rồi.
Tâm tắt máy, quăng điện thoại lên sofa, 3 đứa con trai ngồi thẳng hàng dưới sàn gạch nhìn Tâm.
- Gái phone hả mày?
- Không, thằng bạn nhờ mua đồ hộ thôi.
Vừa hay Thảo vừa đi chợ về. Gặp Tâm, Thảo tươi cười chào:
- Ô, cái Tâm vừa đến đấy à? Nhớ cậu quá đi mất, đã lâu không gặp. Mình đi xuống bếp đưa thức ăn cho cái Ngọc rồi lên cùng nói chuyện nhé!
Bóng Thảo vừa đi khuất, ba tên con trai ngồi trên sàn chợt "Ồ" một tiếng rõ to rồi vây quanh Tâm:
- Bạn nhỏ, người ta đợi bao lâu rồi đấy biết không hả? Từ Tết đến valantine cậu đều không về đưa người ta đi chơi, đều phải nhờ tụi này đưa hộ. Có thấy áy náy không?
- Áy náy, áy náy... - Tâm gật gù.
- Người ta được mỹ nam khoá trên tỏ tình mà cònthẳng thừng từ chối vì có bạn trai rồi. Cậu có thấy uổng phí không?
- Có. Quá uổng phí! - Tâm gật gù.
- Thế, hôm nay định bù đắp thế nào cho người ta đây?
- Cái này... Thật sự chưa nghĩ đến. - Tâm tỉnh bơ.
Hai cô gái lướt lướt smartphone nãy giờ mới lên tiếng:
- Không phải nghĩ nữa. Cùng là con gái, bọn tớ thích gì chắc hẳn cái Ngọc cũng thích. Cứ để bọn tớ bày cho cậu.
Mã Đằng
npackr@qq.com