MỊ CHÂU - TRỌNG THUỶ
Nghiệt phận, bi tình?
Hoạ Thuỷ Tiên
* * *
Hồi 1: Mị Châu
Chương 1: Công Chúa Vong Quốc
Truyện mang tình tiết hư cấu và nội dung đều là tưởng tượng, không mang ý xuyên tạc hay xúc phạm bất cứ nhân vật lịch sử nào.
Cách đây hai ngàn năm đằng đẵng.
Có một mối liên hôn khiến người đời coi đó là một sự sai lầm.
Có một chuyện tình mà người ta gọi đó là oan nghiệt.
Nàng hết lòng yêu thương đức lang quân, vì tin tưởng mà đem bí mật quốc gia ra tiết lộ. Nào ngờ đâu phu quân bội bạc, nước mất nhà tan, thân tình đổ máu…
Bi kịch Mỵ Châu-Trọng Thủy, mỗi khi nhắc lại:
Có người nhăn mày căm phẫn, lại có người nhỏ nước mắt cảm thương. Đành là vậy, nhưng vẫn không thôi thắc mắc:
Liệu Trọng Thủy có yêu Mỵ Châu?
Câu hỏi tự ngàn xưa, người đời nghi hoặc, nhưng cũng chẳng ai tỏ, ai tường. Chuyện như nào, chắc chỉ người trong cuộc mới hay.
***
Ta là Mỵ Châu, là con gái của Thục Phán-An Dương Vương. Khi xưa mang tội phản quốc, bị vua cha đích thân hành quyết nơi núi Mộ Dạ. Lưu đày chốn âm ti địa phủ, nay đã tròn ba năm.
Nhắc lại chuyện năm xưa, lòng ta lại dội lên muôn phần đau xót. Làm sao ta quên, làm sao ta có thể quên? Những hồi ức về ngày kinh hoàng đó vẫn in hằn trong tâm trí ta, không nào quên được. Đó là một ngày đất trời dường như xoay chuyển, cuốn văng đi mọi thứ, phá tan đi tất cả. Hồ như hạnh phúc của ta, phụ vương của ta, Trọng Thủy của ta cũng vì nó mà biến mất.
Ta còn nhớ hôm đó đã là một ngày nắng đẹp, tiếng chim hót véo von trên những bông đào đang nở rộ, như khúc ca tiễn đưa những sắc hồng đào đang chấp chới. Rồi một làn gió nhẹ cũng dứt khoát đưa những cánh hoa đi, đưa nó bay la đà với mặt đất. Trời xuân khung cảnh đẹp đến say đắm lòng người, thu hút những kẻ lai vãn ngắm cảnh. Ta đang mê mải lặng nhìn cảnh xuân trước mắt, mới chợt nhận ra sắc trời đã thay đổi, biến đổi một cách lạ lùng.
Bầu trời đang trong xanh đã nhanh chóng không còn một gợn mây, những tia nắng cũng rút dần khỏi đường chân trời, không gian chợt trở nên âm u kì lạ. Rồi từ đâu mây đen vần vũ kéo đến, sắc trời xám xịt, chốc chốc tia sét lóe lên cùng với tiếng sấm dậy vang đất trời nhưng tuyệt nhiên không hề có một giọt mưa. Lòng ta chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành, tim ta chợt như bị bóp nghẹt, ta linh cảm thấy điều gì rất khủng khiếp sẽ đổ xuống vùng đất Âu Lạc tươi đẹp này.
Lát sau, tiếng ầm ĩ náo loạn, tiếng la hét thất thanh rồi tiếng rầm rậm dội tới từ phía Bắc thành Cổ Loa làm ta hốt hoảng, không rõ chuyện gì đang sảy ra. Vội chạy ra khỏi vườn hoa thì tiếng tù và vang lên dồn dập. Dự cảm chẳng lành trong lòng ta lại như bùng lên, dữ dội tới mức ta đành phải thừa nhận nó. Tù và là vật chỉ dùng trong các lễ hội, lễ cúng tế của người Âu Lạc chúng ta, ngoài ra nó còn được dùng để… Ôi không! Tim ta thắt lại khi nghĩ tới tình huống này.
“Tù và là vật để báo động chiến tranh.”
Cánh môi ta run rấy thốt ra từng chữ rồi khẽ đưa tay nhẩm tính, Trọng Thủy chàng ấy đã trở về phương Bắc đúng mười ngày.
Khi ta đi tới chính điện của vua cha, thì Người cũng đang sốt sắng tìm ta, thấy ta trở lại, Người vui mừng khôn xiết kéo ta ngồi tới bàn trà. Ta nóng vội cất tiếng hỏi, nhưng thanh âm chưa kịp phát ra thì vệ quân từ đâu vội vàng chạy tới, hốt hoảng tấu thưa:
“Bệ hạ, bệ hạ nguy rồi! Nam Việt đang đem quân tấn công vào thành.”
Chén trà trên tay bỗng rơi xuống đất, màu trà Diên Hựu đổ xuống lập tức biến thành màu đỏ như máu, ta lo lắng quay sang nhìn phụ vương, Người như đã sớm biết, lại không hề ngạc nhiên mà chỉ cười lớn:
“Bọn chúng không biết sợ ư? Haha, hôm nay ta sẽ cho các ngươi thất bại tâm phục khẩu phục. Người đâu! Truyền lệnh ta, đem Nỏ thần ra ứng biến.”
Nói xong phụ vương quay người bước đi, nhưng vẫn không quên căn dặn lính gác bảo vệ cho ta. Nhìn chiếc áo hoàng bào thêu hình chim lạc khuất sau cách cửa, ta bỗng đứng không vững. Trời ơi! Sao lại như thế này, không phải đất nước Nam Việt của chàng đang hòa hoãn với bên ta sao, Trọng Thủy chàng ấy có biết chuyện này không? Hai nước khi xưa đối đầu, nhưng chẳng phải mối liên hôn này đã hóa giải tất cả sao, chính cha của chàng đã là người tác thành cho chúng ta sao?
Lòng ta bỗng bỗng ngổn ngang suy nghĩ, bứt dứt không yên, cho tới khi nghe thấy phía cổng thành vang lên một tiếng động lớn, rồi những tiếng gào thét inh tai cứ liên tục truyền tới, cuối cùng ta cũng không nhịn được lao ra ngoài, nhìn Cổ Loa thành từ nơi trung tâm cao nhất.
Gió lồng lộng thổi, phảng phất quanh ta là mùi máu tanh. Khung cảnh trước mắt ta thật quá đỗi kinh hoàng. Cổng chính Loa thành đã bị phá, quân giặc hung hăng tràn vào, mặc sức mà chém giết chúng dân, tàn bạo mà đốt phá nhà cửa. Không còn những hình ảnh yên vui, trù phú hôm nào, dưới thành là khung cảnh hoang tàn, thê lương đến cùng cực. Tiếng khóc kêu quyện với những ngọn khói, nghi ngút mà bốc lên tới tận trời xanh. Ta bỗng hoang mang tột độ.
Làm sao có chuyện như vậy, Nỏ thần chẳng phải là thần vật sao? Ta chợt nghĩ đến Trọng Thủy chàng rất có hứng thú với báu vật này, hôm đó chàng đã đề nghị ta cho xem móng.. Một ý nghĩ bỗng nảy đến đến khiến ta phải rùng mình sợ hãi. Chẳng lẽ…Không! Chàng sẽ không phản bội ta, chàng sẽ không làm vậy đâu. Ta lắc đầu tự nhủ thầm, ngây thơ mà tin tưởng phu quân.
Liền sau lưng ta là tiếng ngựa hí thắng cương, phụ vương kia rồi, nhưng Người chỉ nói một tiếng “Đi mau!” rồi nhanh chóng kéo ta lên yên, thúc ngựa phi nước đại. Ta nhìn phụ vương, chỉ quãng thời gian ngắn ngủi mà dường như khí chất đế vương đạo mạo, uy nghiêm đã biến đi đâu mất, sự tiều tụy của Người hiện rõ trên mái tóc đã xổ tung, khuôn mặt đã thoáng nét âu lo, thất thần. Nhìn Người ta đoán biết được chuyện gì đã xảy ra và tình hình nguy cấp lúc này. Ta chỉ im lặng ngồi sau vua cha, không hỏi gì cả. Không phải vì ta không muốn nghe, mà là ta không dám nghe.
Người và ngựa cứ thế đi ra khỏi nơi tàn khốc, ta lưu luyến nhìn về phía lũy thành kia, nơi những tiếng khóc than vẫn còn vang vọng. Nhìn gò đống ngổn ngang ấy, ta tự hỏi, liệu chúng có ngổn ngang bằng lòng ta. Nhìn khung cảnh Hỡi ôi! Thành ốc vững chãi phút chốc sụp đổ, một đất nước cứ thế mà suy tàn, hỏi sao mà không đau xót. Khi xưa vua cha bao công gây dựng, bao mồ hôi xương máu thần dân đã đổ xuống, để nước nhà được như hôm nay, vậy mà giờ đây, nước mất rồi, chúng dân rồi sẽ ra sao? Những ngày tháng yên bình đâu còn nữa, bão tố phong ba lại đổ xuống, nhấn chìm Âu Lạc đắm xuống đáy biển sâu. Lòng ta bỗng muôn phần hổ thẹn, thân là công chúa vong quốc, nay nước nhà lâm nguy, chúng dân khổ ải, đã không làm gì cho được, lại bỏ nơi đây mà trốn chạy. Trọng Thủy chàng ấy, liệu có biết chuyện này không? Nhất định là chàng không biết, chàng chắc chắn sẽ không phản bội ta. Ta rất muốn gặp chàng, hỏi chàng chuyện này là sao, nhưng Giờ ta với chàng ly biệt, biết khi nào mới gặp lại nhau. Nay ta đi cùng vua cha, chàng biết tìm ta ở đâu? Đang lo lắng thì bên tai ta lại bỗng vang vọng thanh âm trầm ấm dịu dàng của chàng, ta nhớ chàng đã từng hỏi ta:
“Mỵ Châu, nếu sau này li biệt, biết thế nào để tìm được nhau?”
“Sao chàng lại nghĩ tới chuyện đó vậy? À thiếp có chiếc gối lông, khi có sự thì thiếp sẽ mang lông vũ ra dải làm dấu được không?”
Nghĩ đến đây ta mừng rỡ kéo chiếc gối lông ngỗng luôn mang bên mình ra, lấy từng nắm lông vũ mà thả xuống đường đi. Những chiếc lông trắng muốt nương theo từng vó ngựa mà tung bay trên không trung, giữa một khung cảnh núi non hùng vĩ, tựa như những bông tuyết lạc mùa, đẹp đến cô độc.
Hàng cây hai bên đường ngày càng rậm rạp, dốc núi ngày một cao, theo đường đi này có lẽ vua cha đang đưa ta tới núi Mộ dạ, ngọn núi kế bên chiếc hồ nơi thần Kim Quy trú ngụ.
Bỗng ta nghe xa xa có tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng vọng ngày một gần. Lòng ta vui mừng khôn xiết, là chàng, chàng nhất định đang đi tìm ta. Nhìn những dải lông trắng muốt trên đường, ta thầm cầu nguyện cho chàng sớm tìm được đến đây. Khi những chiếc lông vũ cuối cùng rơi xuống, nằm im lìm trên mặt đất, cũng là lúc vua cha thắng ngựa, dừng lại.
Hoạ Thuỷ Tiên
FACEBOOK.COM/100007510814571